Cổ tích

Bán Tóc Đãi Bạn

Kỷ cũng trở về làng. Nhờ buôn bè và thừa kế ruộng đất, Kỷ đã trở thành người giàu có.

Tuy giàu có nhưng Kỷ rất keo kiệt và không muốn giao thiệp với ai vì sợ người ta vay mượn hoặc dò la để ăn trộm.

Một hôm, Mậu giả làm người dân nghèo đến chơi nhà Kỷ. Kỷ giả vờ không nhận ra vì thấy Mậu trông vẻ nghèo đói. Kỷ nghĩ Mậu đến vay mượn hoặc xin xỏ nên nhăn nhó nói:

- Mấy năm nay hạn hán mất mùa, gia đình tôi cũng chẳng đủ ăn, túng thiếu lắm.

Đúng lúc ấy, người đày tớ bước vào hỏi Kỷ:

- Bẩm, ông có muốn làm cơm đãi khách không?

Kỷ liền quát:

- Không! Cút ngay, không tao đánh cho một trận bây giờ!

Mậu nghe thấy vậy liền xin phép ra về.

Hôm sau, Mậu đến thăm Nhân. Vợ chồng Nhân làm thuê để nuôi thân và sống trong cái lều nhỏ. Gặp lại Mậu, Nhân rất vui rồi anh bảo vợ:

- Bác Mậu là bạn thân của tôi. Mình hãy đi chợ nấu cơm đãi khách quý.

Trong lúc làm cơm, nóng quá nên vợ Nhân đã cởi chiếc khăn trùm đầu ra. Lúc chị bưng mâm cơm lên, Mậu hỏi nhỏ Nhân:

- Sao vợ bác đầu trọc thế kia?

Lúc này, Nhân đành phải nói thật:

- Vợ tôi không vay tiền được nên đã bán bộ tóc dài để lấy tiền mua thức ăn.

Trước cử chỉ đẹp đẽ của vợ bạn, Mậu liền biếu vợ chồng Nhân một thoi vàng và cảm động nói:

- Tôi cảm ơn tình cảm của hai bác đã dành cho tôi. Bác cầm tiền này ăn uống cho khỏe để tóc mọc chóng dài.

Ít lâu sau, Mậu giúp Nhân lên huyện để học nghề thuộc da và mở xưởng. Gia đình Nhân sau đó trở nên giàu có và trở thành ông tổ nghề thuộc da ở xứ Đoài.

Cũng về sau, Kỷ biết được Mậu chính là quan huyện. Kỷ ân hận mãi và không bao giờ dám gặp Mậu nữa.








Hãy kính trọng người già khi bạn còn trẻ.
Hãy giúp đỡ kẻ yếu khi bạn còn khỏe.
Hãy thừa nhận khi bạn phạm sai lầm.
Bởi sẽ có một ngày trong đời, bạn sẽ già nua, yếu đuối và sai lầm.