Cổ tích

Chàng Rể Tinh Ranh

Phú ông kia có một cô con gái xinh đẹp. Trong vùng, nhiều người muốn được làm rể phú ông. Phú ông ra lời thách:

- Trong bốn chợ phiên, ai làm cho ta nổi giận được thì ta gả con gái cho.

Có nhiều chàng trai đến xin thi và chưa có ai trót lọt cả.

Một hôm có một anh chàng ăn mặc lôi thôi, bộ dạng lờ đờ đến ra mắt phú ông và nói:

- Tôi muốn được làm con rể của ông.

Và chàng đề nghị:

- Ông với con vào rừng săn heo rừng về làm thức nhắm.

Nghe nói đi săn heo rừng, phú ông thích lắm. Phú ông nói:

- Nhà tao không có chó săn.

- Thưa ông, lần này con xin làm chó.

Hai người xách hai con heo rừng về nhà. Phú ông bảo:- Mày đi làm thịt heo rừng và đi mua rượu.

- Con là chó. Chó không làm thịt hoặc đi mua rượu được.

Cuối cùng, phú ông đành làm một mình. Phú ông ra chợ mua rượu, khi trở về nhà chỉ còn lại đống xương. Phú ông hỏi:

- Mày có để phần cho ta miếng nào không?

- Bẩm ông, chó thì không biết để phần cho ai. Ông đã giận con chưa?

- Tao chưa thấy giận.

Một hôm khác, hai người lại đi săn. Lần này đến lượt phú ông nhận làm chó. Anh chàng nhằm bụi nhiều gai rồi dồn chó vào đánh hơi. Phú ông trù trừ sợ gai, anh chàng phết luôn hai roi vào mông phú ông và quát:

- Mau lên! Làm chó thì phải biết chui rúc chứ!

Phú ông bị mấy roi đau quá, nên phải chui vào. Lúc chui ra, phú ông bị chảy máu mặt vì gai đâm.

- Ông có giận con không?

- Không, không. Chưa, chưa.

Buổi săn ấy được một con heo rừng. Anh chàng làm thịt, nướng chả rồi bảo phú ông ra chợ mua rượu. Phú ông đáp:

- Chó không biết đi mua rượu đâu.

Anh chàng bèn trói phú ông vào cột nhà và nói:

- Chó là chúa ăn vụng, phải trói lại mới được.

Mua rượu về, anh chàng đánh chén uống rượu. Thỉnh thoảng anh ném mấy miếng xương cho phú ông. Ăn xong, anh mở trói cho phú ông và hỏi:

- Ông đã giận con chưa?

- Chưa.

Một hôm, anh bàn:

- Ông với con đi buôn, con bỏ vốn, ông phụ việc, được lãi thì chia đôi. Chiều mai gánh hàng về con để ở đầu làng, ông cứ ra mà gánh nhé!

Hôm sau, phú ông ra chỗ hẹn gánh đôi bồ nặng trĩu về nhà. Ông mở bồ ra. Một bên đựng đầy đá. Bên kia thì anh chàng trời đánh ngồi ở trong. Anh chàng hỏi:

- Ông đã giận con chưa?

- Giận mày thì tao mất vui, chưa giận đâu.

Chỉ còn hai hôm nữa là hết hạn thách hỏi. Anh lo lắm. Sáng sớm, anh quảy đôi sọt đi, một lát chạy về gọi rối rít:

- Ông ơi! Con bắt được con phượng hoàng đất to lắm, đẹp lắm. Ông ra giữ hộ con.

Phú ông ra ngay. Phú ông phủ phục xuống, ôm chặt cái sọt có chặn hòn đá to. Tình cờ có đám rước quan đại thần đi qua. Thấy một người nằm giữa đường ôm khư khư cái sọt, quan đại thần hỏi:

- Ngươi làm gì thế này?

- Bẩm quan, trong sọt có con phượng hoàng đất.

Quan đại thần liền sai lính lấy lưới chăng bắt ngay, nhưng chẳng có con chim nào mà chỉ thấy một bãi phân trâu.

Quan tức mình sai lính đánh cho phú ông một trận nên thân. Lúc ấy, anh chàng mới chạy ra đỡ phú ông dậy rồi hỏi:

- Ông có giận con không?

Phú ông cứ rên ư ử:

- Mày làm tao suýt mất đầu. Tao giận mày lắm lắm.

Thế là anh chàng nghèo lấy được con gái phú ông. Đám cưới được tổ chức thật linh đình. Cả làng nô nức đi xem như đi hội.







Lòng can đảm mà chúng ta khao khát và tự hào không phải là lòng can đảm để chết tử tế, mà là để sống cho ra sống.

Thomas Carlyle