Cổ tích

Của Thiên Trả Địa

Ngày xưa, có hai anh chàng mồ côi làm nghề cày thuê cuốc mướn ở cùng chung một làng. Một người tên là Thiên, người kia tên là Địa.

Thiên rất sáng dạ và tinh khôn, học gì hiểu nấy, còn Địa thì không được thông minh như bạn, nhưng bản tính hiền lành và không làm mích lòng ai bao giờ.

Một hôm, Địa nói với Thiên rằng:

- Từ nay anh khỏi cần đi làm nữa, cứ chú tâm học hành. Tôi sẽ gắng sức làm thêm để lấy tiền nuôi anh ăn học. Sau này anh thành tài, thi đậu làm quan to, thì đừng quên tôi nhé!

Thiên liền trả lời:

- Làm sao mà quên được công sức của anh. Tôi là người chứ có phải là con vật đâu!

Thế rồi kể từ ngày đó Địa tận lực đêm ngày làm thuê để nuôi bạn ăn học. Sau mười năm đèn sách, Thiên đậu trạng nguyên và được nhà vua bổ làm quan.

Được tin bạn mình thành đạt, Địa rất sung sướng. Anh bèn bán ngôi nhà đang ở, lấy tiền mua đồ lễ tìm vào dinh của bạn. Khi Địa tìm đến nơi thì Thiên không muốn nhận lại bạn cũ nữa. Hắn còn dặn quân canh cửa không cho Địa vào.

Địa bị đuổi nên tủi thân, lủi thủi ra về. Đến bờ sông, anh ngồi nghỉ. Ngẫm nghĩ số phận hẩm hiu của mình, anh định gieo mình xuống sông tự vẫn. Thấy thế, Bụt liền hiện lên hỏi anh:

- Làm sao mà con khóc vậy?

Địa nghe Bụt hỏi thì kể lại đầu đuôi mọi việc. Bụt liền hóa phép cho anh một chiếc đò và dặn rằng:

- Con cứ ở đây chở khách qua lại trên sông này cũng đủ ăn rồi, khỏi phải đi làm thuê nữa.

Từ đấy, mỗi ngày Địa chống đò ngang đưa khách sang sông.

Một hôm, Địa nghe có tiếng gọi đò của một cô gái ở bờ bên kia. Anh chèo đò qua để rước. Khi lên bờ, cô gái nói với Địa:

- Thú thật với chàng, thiếp là tiên nữ trên thiên đình. Trời thấy chàng tử tế mà lại chịu khổ sở quá nên cho thiếp xuống trần để giúp chàng qua cơn vận hạn. Thiếp sẽ là vợ chàng.

Nói xong, nàng liền giơ tay hóa phép, biến túp lều của Địa thành một ngôi nhà nguy nga tráng lệ, trong nhà có cả kẻ hầu người hạ từng đoàn, không thiếu thứ gì. Địa vừa kinh ngạc vừa vui sướng trong lòng.

Đến ngày giỗ cha của Địa, nàng tiên lại hóa phép cỗ bàn linh đình để anh làm giỗ cúng cha rồi bảo:

- Chàng hãy bảo gia nhân khiêng kiệu đến mời anh Thiên sang ăn giỗ.

Nghe nhắc đến Thiên, Địa vẫn còn chưa nguôi nỗi buồn, không muốn đi. Nhưng chiều vợ, anh lên kiệu đến dinh cơ của Thiên mời sang ăn giỗ.

Thiên thấy Địa giàu nên hắn quyết định đến xem cho rõ sự tình. Đến nơi, hắn rất lấy làm lạ khi thấy nhà cửa của Địa sang trọng ít ai bì kịp. Khi Địa đưa vợ ra giới thiệu, thấy nàng vừa đẹp vừa sang, hắn đâm ra ganh tị với Địa. Hắn nói:

- Anh đổi vợ cùng cơ nghiệp này cho tôi thì tôi sẵn sàng nhường chức quan cùng dinh cơ của tôi cho anh.

Địa không muốn, nhưng nàng tiên nói nhỏ vào tai chồng, xúi anh chấp nhận. Mọi việc nàng sẽ lo liệu.

Thế là sẵn có cụ lý trưởng sang ăn giỗ, hai bên liền làm tờ giao ước.

Giấy tờ giao ước đâu đó xong xuôi thì Địa gạt nước mắt giã biệt người vợ tiên, lên võng về dinh cơ của Thiên mà tâm trạng rối bời.

Còn Thiên thì quá say rượu nên nằm ngủ một giấc li bì. Sáng hôm sau tỉnh dậy, hắn ngơ ngác nhìn quanh thì thấy mình đang nằm trong một túp lều tồi tàn bên sông, bên cạnh là tờ giao ước với Địa. Tất cả đã biến mất.

Ngày nay, mỗi khi người ta muốn ám chỉ việc những kẻ làm ăn bất nghĩa phải trả giá thì họ thường hay nói câu “Của Thiên trả Địa” là do sự tích câu chuyện này mà ra.







Đừng bỏ lỡ những cơ hội mà đời trao cho bạn bởi những điều quan trọng nhất không phải là "Vật chất".
Luôn luôn chính là những "Con ngưới" khiến cho cuộc đời bạn đáng sống.