Cổ tích

Thỏ đấu trí với Cọp

Thuở xưa, trong khu rừng sâu nọ có một con Cọp rất đáng sợ. Bao nhiêu con vật đã trở thành miếng mồi ngon cho nó. Cọp rắp tâm bắt Thỏ, làm một bữa ăn cho đã!

Một hôm, Thỏ tâng tâng nhảy tới nơi Cọp rình. Chợt phát hiện Cọp, Thỏ cuống cuồng bỏ chạy. Cọp chồm tới, nói:

- Chạy đi đâu?. Chạy mau vào mồm ta đi, Thỏ!

Thỏ bỗng nghĩ ra một cách, bèn hét lên:

- Bánh!

- Cái gì? Bánh à?

- Cọp hỏi Thỏ

- Vâng! Anh Cọp ơi, anh đừng ăn thịt tôi, để tôi tặng anh 10 chiếc bánh ngon đã, được không?

Cọp thích nhất là ăn bánh. "Có đổi 1 Thỏ lấy 10 bánh cũng được!". Nghĩ vậy, Cọp vui vẻ đồng ý.

- Anh đợi một chút nhé!

- Thỏ nói

- Bánh đây, bánh đem lại đây, anh Cọp!

- Nhanh lên đưa ta nếm thử!

- Cọp sốt ruột giục Thỏ

Thỏ ngăn lại:

- Chờ chút!. Phải nướng bánh đã!

Nói rồi. Thỏ bắt đầu mồi lửa nướng bánh

- Thỏ, mi còn bắt ta đợi đến bao giờ?

- Anh đếm đến 100 là bánh sẽ chín!

- Thỏ bảo Cọp

Cọp đành cố đếm 1, 2, 3... ngửi thấy mùi bánh thơm phức, Cọp nhịn không nổi nữa, chụp lấy một cái bánh đang nóng bỏng cho luôn vào miệng, nuốt chửng!

Chiếc bánh nóng quá, làm Cọp bị bỏng rát. Cọp gầm lên:

- ối! mẹ... ơi!

Cọp đau đớn, chạy cuồng lên vào rừng sâu. Thỏ khoái quá, nhảy cẫng lên:

- Ha ha ... Hắn bị mắc lừa rồi!

Thì ra bánh mà Cọp nuốt chửng chỉ là cục đá nung tới đỏ rực. Cọp bị phỏng cả họng, chẳng ăn nổi một thứ gì nữa! Mấy con Chuột chạy đụng vào chân Cọp mà nó cũng chẳng thèm đoái hoài, khác hẳn mọi khi!. Nhưng khi vết phỏng vừa lành, Cọp lại đi bắt các động vật nhỏ ăn thịt

Một ngày đông rất lạnh lẽo, tuyết rơi xuống đóng thành từng lớp dày, Thỏ lại bất chợt gặp Cọp ở cạnh một hồ nước sắp đóng băng. Cọp gầm lên:

- Ðược rồi! Lần trước mi hại ta tới khốn khổ như vậy. Hãy xem ta có nghiền nát mi thành mảnh vụn không nhé!

Thỏ nói:

- Hôm nay tôi chẳng muốn nói năng gì cả. Có điều tôi có đáng gì để anh ăn!

- Mi nói vậy là có ý gì vậy?

- Cọp hỏi lại

- Anh nghe tôi nói đây! Tôi bằng lòng tặng anh 1.000 con Cá làm lễ vật!

- Sao? 1000 con Cá!

- Ðúng vậy! Nếu như anh làm theo cách tôi nói thì anh câu được 1.000 con Cá

Cọp ngẫm nghĩ: "Ðược rồi, nắm lấy 1.000 con Cá rồi ăn thịt Thỏ cũng chẳng muộn!". Nó đồng ý với Thỏ, với điều kiện là buộc Thỏ vào gốc cây. Bị Cọp trói vào cây xong, Thỏ bảo Cọp thò đuôi xuống nước và nói thêm:

- Cái đuôi đẹp đẽ của anh là mồi câu tốt nhất đấy! Chỉ lát nữa sẽ có 1000 con Cá cắn vào đuôi của anh cho mà xem!

- Hừm! Mi nói có lý lắm!

Gió Bắc thổi vù vù. Cọp cố đứng im, ráng chờ 1000 con Cá cắn vào đuôi nó. Cọp lạnh đến run lên, nhưng muốn được ăn Cá, nên nó ráng chịu.

Lúc đó, nước trong hồ bắt đầu đóng băng. Vì Cọp đứng quay lưng lại phía hồ nên không nhận ra điều đó. Cọp sốt ruột hỏi:

- Thỏ! bây giờ đã được chưa?

- Chưa, chưa được! Hiện giờ anh mới câu được 100 con Cá thôi!

Lát sau, băng đã kết chắc, làm kẹt cứng đuôi Cọp lại trong lớp băng. Thỏ thấy thế, bảo Cọp:

- Bây giờ được rồi! Anh Cọp đã câu được 1.000 con Cá rồi đó!

- Thật à?

- Mau dùng sức mà lôi Cá lên, anh Cọp!

- Lạ thật! Cái đuôi làm sao mà nặng quá?

- Cọp than vãn

- Tại 1.000 con Cá cắn vào đuôi anh, làm sao mà không nặng!

- Thỏ nói

Cọp ráng sức kéo đuôi lên mà chẳng sao kéo đuôi ra khỏi lớp băng kẹt cứng!

Thỏ cười lớn:

- Ha ha...! Câu được một con Cọp thật to!

Cuối cùng thì Cọp cũng nhận ra là bị mắc lừa Thỏ, nhưng đã quá muộn. Cọp bán mạng quẫy quạ, trong khi Thỏ đã dùng răng cắn đứt dây trói của nó vào thân cây.

- Anh Cọp đợi tới sang năm tuyết tan, băng tan thì thoát ra được thôi!

Nói rồi, Thỏ chạy biến đi mất tăm

"Hu hu! ... "

- Cọp khóc rống lên, thảm thiết.





Không có con đường nào dẫn tới vinh quang lại trải đầy hoa.

La Fontaine